HẠT SỎI NGÀY XƯA

                                                    Chân Pháp Khả

 Có hạt sỏi ngủ quên trong tuổi nhỏ

Tưởng dừng trôi ngần ấy chuyện thời gian

Những khoảng đêm bầu bạn với trăng ngàn

Rồi chìm giấc mỉm chi thật yên ả.

Nắng và mắt viết lời thơ buổi sớm

Thật địa rung thức giấc cuộc hồi sinh

Sỏi dạo chơi giữa đường quê tri kỷ

Tặng đời xanh chút cố hỷ ân tình.

Mỗi ngã sống mỗi vẽ riêng nỗi khó

Chẳng rõ ràng như tuổi nhỏ ngày xưa

Ai bẻ cong dào dạt những cơn mưa

Cho vốc nắng hôm nay thăm thẳm quá!

Sỏi nhớ Bụt, kiệm lời thần sắc lạ

Một dòng tâm qua khúc khuỷu lỡ làng

Cứ nụ cười lắng hết mọi quan san

Đất cũng Bụt, cỏ cây kia cũng Bụt!

Ngày hôm qua ngập đường bông lau bạc

Đổi thay chi một sự sống mong manh

Sỏi ở đâu giữa ngã ba nguồn cội?

Khi gió về lau chắp cánh thiên thanh.

Hơi thở về lay giấc con thuyền trôi

Chở sỏi đi thăm mình từ mọi kiếp

Từng một mình dưới biển xa thua thiệt

Rồi đong đầy cả núi chữ trung dung.

Gửi khoảnh khắc tận trong lòng trái đất

Cho nặng nề cũng mang nghĩa thanh cao

Sự sống này muôn màu rồi hẳn thế

Để ngồi đây cười với những hôm nào.

Sỏi về lại với năm xưa tuổi nhỏ

Hàng tre làng nâng đỡ tuổi thơ đi

Nơi tìm thấy niềm vui trong nước mắt

Và bình yên trong những lúc phân kỳ.

 

You may also like...